Câu nói vô ý vô tứ cho là trần trụi này được thản nhiên thốt ra mà không thèm chú ý gì đến cách xưng hô vừa mới "nâng cấp" giữa mình cùng cô Trang nên bao gồm vẻ khiến cho cô hơi bất thần thì phải. Mà lại thú thật thì khi vừa lỡ miệng nói hoàn thành là mình đã thấy bao gồm chút ngượng mồm rồi. Ai đời cùng với một bí quyết xưng hô đầy trang nghiêm như cố kỉnh mà mình lại có thể tuôn ra rất nhiều lời lẽ "đong đưa", "ong bướm", "chim chuột" không mấy lọt tai, người thường ai mà chấp nhập được nhưng bình tâm thiết nghĩ so với hoàn cảnh hiện tại trong quan hệ đang ra mắt lúc kia giữa cả nhị thì chuyện ấy cũng chẳng có gì là lớn tát cho lắm. Vì toàn bộ chỉ là trên danh nghĩa nhưng thôi và bất kì ai trong hai người bầy mình cũng đọc rõ điều đó cả. Chắc chắc hẳn rằng cũng bởi vậy mà đang từ thái độ băn khoăn lo lắng soa suýt cho cánh tay mình vừa bị cặp mông mềm mịn bành chảng đè lên nhưng mà cô Trang đã chuyển hẳn sang hẳn chổ chính giữa trạng hào hứng phì mỉm cười đến mẫu độ lộ hết cả răng cấm bỗng để cho cô yêu cầu tức tốc bịt miệng lại. - Hahaha...tinh thừa trời luôn ha...ừm đúng...nãy người mẹ thay ra rồi...trời lạnh quá...mặc kín chịu sao nổi...với lại còn dọn nhà những vết bụi lắm...đồ sạch dỡ ra để đó...về tp sài gòn nữa...nó mà lại dính không sạch thì bẩn thỉu lắm...ở đây ham mê mặc gì chẳng được sợ hãi gì đâu... Cô Trang còn tương đối tươi sau tràn cười vừa rồi cơ mà vẫn vắt lấy lại thăng bằng để liên tiếp câu chuyện rất gần gụi và vô cùng dễ chịu này. Vừa nghe cô Trang nói ngừng là bé mắt của bản thân như được thời gian ngó nghiêng mà láo liếc nhìn tới quan sát lui săm soi không chừa khoảng nào quanh chiếc vòng 3 khổng lồ bành ki của cô bao gồm cả phía trước lẫn phía sau khi cô còn đã ở tứ thế đứng thẳng người. Nói bình thường là ánh nhìn của mình thời điểm đó khôn cùng hẳn hoi chứ chẳng yêu cầu lấp liếm xuất xắc lén lút gì cả. Vùng sau thì mình không đề xuất tả vô số vì hầu hết các bạn chắc có lẽ rằng cũng đang biết xuất xắc còn ghi nhớ nhưng vấn đề ở đấy là phía đằng trước rất đáng lưu ý. Làm từ chất liệu vải làm loại quần dài cơ mà cô Trang vẫn mặc tương đối rẻ mà hình như còn có thiết kế để bó cạnh bên và ôm gọn phần đa phần bị nhô ra hay đầy đủ đoạn có tác dụng căng vải vóc nữa vì nguyên loại mu bên trên bím kéo sâu xuống từ bỏ phần bụng dưới của cô được phơi bày hoàn toàn ra đằng trước tới mức làm bạn muốn bỏng mắt, nó nhô hẳn lên căng nức và vô cùng gợi tình theo như đúng tính vật dụng lí chứ chẳng phải bóng gió gì. Đó là còn chưa nói tới hai cái mép bím phổng phao hiện nay đang bị tra tấn dữ dội bởi phần đáy quần vải mượt chật hẹp, chắc chắc hẳn rằng vì phần nhị mông của cô ý Trang quá to nên dòng quần bị căng hầu hết những phần vải thun ôm ra phía sau khiến cho những lắp thêm phía trước từ háng đi lên gặp mặt khó mà lại lồ lộ chăng. Thỏa sự lôi kéo hết phần lớn hình hình ảnh khiêu gợi vào tầm khoảng mắt, bản thân thở dài công bố sau một hồi ngồi nắc nẻ vắng lặng quan sát. - Nóng bên cạnh đó mặc quần dài...cởi quần con ra nhưng lại lại mang quần nhiều năm vào thì cũng thế thôi hà...chắc còn nóng hơn thế nữa ấy chứ... Mình mắt to lớn mắt nhỏ nhận xét. - Không...mẹ chẳng thấy nóng...vải này mát lắm...mỏng tan... Cô Trang kéo dịu một mảng vải phần bên của cái quần ra như ước ao chứng mình độ mỏng tanh và non của nó.- thiệt không... Mình chau mài.- thật sao không...nói dối bé chi... Cô Trang lập tức cách nửa cách để hoàn toàn có thể đứng ngay lập tức trước phương diện mình nhưng rằng như muốn minh chứng cho điều vừa nói. Sau lời nói của cô, mình rạng tinh ranh ra mặt do mình chẳng niềm nở quá cho chuyện cô nói về chiếc quần này đuối lạnh không giống xa cùng với vẻ vẻ ngoài của nó đến ra làm sao đâu nhưng mà chỉ đinh ninh rằng, trường hợp sau chiếc lớp quần nhiều năm này không hề có một mảnh nội y nào như mình cảm nhận ban nãy tương tự như cô vừa share tức thời thì bản thân sẽ chắc chắn không "để yên" cho dòng thân thể hớ hênh với kiều diễm sẽ đứng tức thì trước mặt. Thở dồn dập bởi vì được sự gật đầu của khổ chủ khiến mình "năng nổ" lắm, gấp rút đưa tay lại ngay sát bắp đùi cô mà kéo căng lên cùng chà liền kề lớp vải quần đầy mạnh khỏe bạo, bản thân đay nghiến và nhào nặn loại thứ vải ấy theo phần nhiều góc độ. Cùng rồi vô tình trong một khoảnh khắc bé dại nhoi đã làm được định sẵn trong tâm trí trường đoản cú nãy giờ, mình lả lướt khị nhẹ phần sống lưng quần cô Trang trễ xuống chút đỉnh để cho lớp domain authority thịt white nõn nà đang ẩn hờ dưới lớp vải vóc xám xịt kia được phơi bày thì ôi thôi, ngay chớp nhoáng mình phát giác ra được còn tồn tại một lớp vải nhỏ tuổi khác phía sau chiếc quần thun này nữa, một tờ vải bikini không mong muốn đợi. - Ủa...còn có...có mang quần lót mà... Mình tròn mắt lúc phát hiện nay ra sự thật chới với. - Ừ...hihi...phải mang chứ con...không khoác nó nhột nhạt lắm...nhưng quần con này vải vóc mềm...mềm lắm...không bó đề nghị cũng thoải mái...không cảm xúc nóng gì...thấy vải quần dài mỏng mảnh hông...quá mỏng manh ha... Cô Trang vừa rước tay xoa đầu tôi vừa cười khì khì. Chắc là cô cười vì chưng cái xem xét non nớt dễ tin người nhưng lại đầy tê mê hố của mình. Bản thân chẳng biết làm những gì hơn buộc phải cũng đành ngậm ngùi đau khổ cười theo cô để những dự tính định triển khai với mẫu thân thể không quần lót ban nãy tan đổi mới vào hư vô như trước đó chưa từng tồn tại. - Ừa ha...mềm nhỉ...vải này mỏng manh quá...nãy nhỏ nhìn cứ tưởng dày lắm chứ... Mình cười cợt nhếch yếu mà cố gắng quay trở về chủ đề cũ tránh bị quên lâu dài.- Ừa...mỏng tung hà... Cô Trang gật dịu đầu trìu mến quan sát mình. Thật sự mà lại nói thì thể hiện thái độ của cô Trang luôn khiến ình cảm giác được gần cận và cám thấy tự do hết cỡ. Khoảng thời gian ấy cứ mỗi dịp mình được ở mặt cô là các lần những cái suy nghĩ vừa chớm nở cũng tương tự khao khát nhất thời của một thằng nam nhi mới béo trỗi dậy ngùn ngụt đầy tự do thoải mái và tiếp tục được biểu thị không khuôn phép, ko cấm cản từ cô mà hầu như cô Trang còn vui vẻ đón nhận và cứ cười tít đôi mắt đầy thân yêu và thấu hiểu. Nên mới nói ngay khi đó chỉ việc nhìn thấy thú vui dịu hiền của cô ấy là tôi đã chẳng còn hổ thẹn ngùng gì nữa, cứ vui vẻ hết cỡ mà lại nghiêng đầu sang 2 bên để ngoáy ánh mắt vào mẫu phần bên trên lồ lộ white nõn nà đang rất được che hờ vị một chiếc ái nịt ngực trong hết sức hời hợt và mòng manh. Chưa bao giờ động lực từ bỏ đâu ra, mình chậm rì rì đưa một tay lành lặn lên để nâng đỡ một bên bầu ngực ấy rồi khẽ khàng luồn tay từ bên dưới vào vào phần domain authority thịt mềm mịn và mượt mà đó để kéo hẳn hai phần vải nặng trĩu nề bít đậy ấy lên cao, lên cao khỏi hai thai vú căng tròn với để chúng safari world trước ánh nhìn thèm khát của bản thân mình và cả cặp đôi mắt tròn đầy và khá quá bất ngờ của cô Trang khiến cho phần dây áo ráng qua nhì vai bị chùn lại thấy rõ. Đúng giống hệt như thế, y như để ý đến của mình, cô Trang chẳng phản ứng gì mà vẫn chỉ cười cợt nhẹ, một niềm vui tròn vành như đầy đủ khi. Dịu nhàng, mình chú ý cô như mong muốn xác định chắc chắn rằng một điều nào đấy rồi lanh lẹ đưa bàn tay thô ráp vừa rồi điềm nhiên lên bóp thứu tự vào hai thai vú white nung núc, xoa hồ hết vào hai cái núm để bọn chúng cơn lên với nhô sừng sững ra ngoài kế tiếp lại dùng đầu ngón tay ấn cho việc đó thụt vào cực kỳ tinh nghịch. Cô Trang cứ thở túc tắc và rồi lờ lững luồn tay vào một trong những bên túi quần để mang ra một dòng kẹp tóc tương đối lớn, một cái kẹp tóc dài màu tím hay thấy. Cô dùng cả nhì tay nâng hờ gần như lọng tóc lạc lõng xõa xuống hai tai từ bỏ nãy giờ lên cao để khẽ kẹp thắt chặt và cố định sau đầu. Phần đa thứ ra mắt thật êm ái và nhẹ nhàng trong một trong những buổi trưa hiu gió nhưng bất chợt vài tia nắng hỏng đốn xuyên qua tán lá của một nhánh cây tít cao cạnh đơn vị chiếu rọi và vị trí ghế xích đu bản thân ngồi, chiếu trực tiếp vào mắt có tác dụng mình chợt xúc cảm chói lóa và nặng nề chịu. - Nãy nắng nóng đứng bóng cây bịt được...giờ vững chắc cũng 1 giờ rộng rồi đó...vào bên đi Duy...nắng chiếu vào mặt bé rồi kìa... Cô Trang quan tâm rồi chuyển tay lên vệ sinh nhẹ rất nhiều hạt mồ hôi lấm tấm trên vành trán mình. - Dạ thôi...ngồi đây cũng khá được mẹ...ngồi phía trên mát...không khí mát rét mướt hà...vào trong đơn vị hầm... Mình lắc đầu trước đề nghị của cô. Căn phiên bản là được hưởng bóng mát của cây phải cái miếng sân này đuối thấy rõ chứ chưa phải nắng số đông chỗ. Mình chán yêu cầu vào nhà, chán phải khiến cho cái mùi vật dụng lạnh lan đều đều và ngấm vào từng thớ thịt, mình thích nằm đây, ngay tại mẫu sân trong tương lai mà tận hưởng những máy đúng nghĩa và xứng đáng gọi là "của một chuyến du ngoạn chơi xa". - Đâu...trong nhà gồm lắp ổn định mà... Cô Trang tiếp lời ngay sau câu nói của mình. - Nãy nhỏ thấy rồi...nhưng ngoại trừ này thoáng hơn... Bản thân cười với vẫn nuốm chấp với cái suy xét vừa rồi. - Nhưng vị trí này bị nắng phản chiếu lắm con... Cô Trang quan sát quanh mẫu xích đu với bai bầu vú lộ liễu nhưng mà rằng. - loại xích đu này gắn cố định mất rồi...không dịch được ta... Mình đứng dậy đi tải lại chú ý vào tư chân của cái xích đu hiện nay đang bị soi nắng nóng ấy. - Ừm...gài xích luôn luôn rồi mà...à mà...con nằm võng không... Cô Trang đồng ý rồi khẽ lấy tay kéo nhị phần vải nâng ngực của mẫu áo vụ quay trở lại vị trí như ban nãy để che hờ như cũ, như trước khi gồm sự đụng chạm của mình. - gồm nữa hả mẹ...đâu...con đem cho... Mình mừng cuống vì cũng tự thời trước chưa được ở võng cộng với chuyện vẫn có cách để được ở ngoại trừ này thì còn ham mê hơn. - Đó...khung võng tủ bên dưới tấm bạt đó...võng khổ ngang...hàn kiên cố chứ chưa hẳn võng xếp...con kéo lại đi...hơi nặng...tại tạo nên nó dĩ nhiên chắn...để bà bầu vô rước lòng võng...kéo lại nơi này nè...bóng râm mát... Cô Trang chỉ tay về hướng tấm bạt màu xanh rồi lại chỉ tay về hướng góc sân lạnh lẽo mà nhìn mình. Đâu vào kia ất liền kề thì cô Trang đi vào nhà tìm cái lòng võng còn bản thân thì chịu đựng trách nhiêm lôi cái khung võng ra phía xung quanh này. Tiến ngay gần lại phía góc sân khu vực tấm bạt greed color đang bít đậy một trang bị gì đó, mình từ từ nỗ lực chặt rồi kéo cấp tốc ra thì thấy ngay một cái khung võng khá béo được sơn đen chống rỉ với các thành vẫn dính cũng kha khá bụi. Nín thở ráng hơi để đưa sức, mình cắn răng kéo nó trượt lâu năm trên yêu cầu gạch và sau cuối dừng chân ở đúng loại chỗ cơ mà lúc nãy cô Trang sẽ chỉ. Đúng thật là đã khá lâu không một ai sử dụng đề xuất tay chân mình phần lớn đều bị bám bẩn vì chưng vô ý chạm vào đều đoạn thành võng khá nhiều. Sẵn bao gồm vòi nước, mình rửa ráy và dùng chiếc khăn nhỏ tuổi ban nãy vệ sinh sơ qua các đoạn thép của loại khung ấy cho thật sạch vì cơ bạn dạng đều được sơn kháng rỉ phải lau không tốn những sức với cũng trơn tuột tru lắm. Dứt xuôi, mình đi lại cái ghế xích đu đã đầy ấp nắng và nóng ngồi ngủ mệt nhưng cũng đề xuất ráng thu mình vào trong 1 góc mang lại khỏi bị chiếu. Cũng phải tầm chừng hơn 5, 10 phút sau cô Trang bắt đầu nhẹ nhàng từ trong nhà cách ra với mẫu lòng võng khá mập trên tay cùng với hai chiếc gối color hồng đậm. - Hì...lâu vượt trời...cất chỗ kín đáo tìm không thấy hủm mẹ... Mình nhìn cô tươi cười. - À không...mẹ ra đằng trước dắt xe cộ vô công ty rồi khóa cửa luôn...chứ nắng nóng lắm...võng quăng quật trong tủ thôi chứ tìm gì đâu chứ... Cô Trang từ chối cười theo mình rồi vơi nhàng bước đến chỗ cái khung võng thời điểm nãy mình đã kéo ra. - Sao ko kêu con...con dắt cho... Mình đứng dậy bước lại gần địa điểm cô vẫn đứng. - thuộc hạ còn băng vậy nhưng mà ai dám nhờ...hì...đây...cầm móc qua bên kia...mẹ móc mặt này... Cô Trang trải ra rồi chìa tay gửi ình một bên đầu võng. Mình thanh thanh nhận mẫu móc khóa từ tay cô rồi nhanh chóng bước mang lại đầu sót lại của mẫu khung nhưng mắc vào thiệt cẩn thận. Chỉnh chu hoàn thành xuôi thì từ bây giờ mình new kịp để ý thấy cô Trang đã mặc một mẫu áo bố lỗ khác màu của chiếc quần dài dưới mà ví dụ cũng là màu sắc hồng luôn chứ không có gì mặc độc nhất vô nhị áo ngực như thời gian nãy nữa. - Ủa...mẹ lấy đâu cái áo tuyệt vậy... Bản thân tròn đôi mắt hỏi nhỏ. - trong gầm tủ luôn...mẹ khoác vầy át...áo nịt thắt quá... Cô Trang cười cợt tươi rồi khom xuống lay nhè nhẹ mẫu chốt võng xem thử đã chắc hẳn rằng chưa. - Nãy mặc chiếc kia nhiệt độ thấp hơn chứ... Mình nghịch một câu tương đối hàm ý. - Hì... Cô Trang ngước lên cười với mình rồi lại cúi người xuống chỉnh chiếc lòng võng như ngay lập tức ngắn. Sau thời điểm mọi thứ vẫn ổn cả thì mình lập tức tót lên cái võng nhưng mà nằm dài rất dễ chịu còn cô Trang thì vẫn tiếp tục đứng đó nhìn mình nhưng mà cười nắc nẻ. - như nhau như nhỏ nít...hì... Cô Trang mỉm cười tít mắt. - Cô lên trên đây ngồi luôn luôn đi...đúng đó chi...cái võng mập thấy mồ... Mình đập vào mặt võng trống nhưng í ới nại nỉ cô. - Nữa...mẹ chứ cô như thế nào ông... Cô Trang liếc yêu mình một cái nhẹ hều. - Rồi...mẹ lên phía trên nằm luôn đi...cái này chắc lắm...khung này mà 4 bạn nằm cũng chẳng gãy được nữa là... Mình chuyển đổi cách xưng hô tức thì mà liên tiếp cái điệu cỗ mời mọc. - Ừm...con dịch chân qua... Cô Trang cười rồi cách một cách lại ngồi lên võng cùng mình. - Ủa...nằm xuống luôn...ngồi mỏi sườn lưng chết...giống Duy nè... Bản thân nằm lâu năm ra nói với cô hết sức vui vẻ. - Ừm... Cô Trang gật đầu đồng ý rồi mau lẹ tháo mẫu kẹp tóc ra đến khỏi cấn tiếp đến ngã fan nằm xuống nhưng mà trái đầu nằm với mình. Mình với cô nằm đó mà dễ chịu và thoải mái xích qua xích lại trên nền võng khá rộng về diện tích s và căng về độ teo dãn vày vậy mặc dù cho là nằm ngang dẫu vậy chỉ có phần eo, hông của tất cả hai là chạm nhẹ vào nhau cơ mà thôi. - À...mà người mẹ này...nếu mai về sài gòn thì... Bản thân bất giác ngồi dậy quan sát cô Trang. - Phù...phù...hủm...gì Duy... Cô Trang đã nâng một mặt tay lên nhanh đạt gần miệng mà thổi nhè nhẹ vào phần gân xanh, vị trí mà xa xưa các thái y tốt bắt mạch ấy. Mình nhanh chóng chòm tới quan sát thẳng vào phần nhưng cô đang dùng hơi để thổi đem thổi để có lẽ rằng là sút đau thì thấy ngay lập tức vài thương vệt lằn đỏ to nhỏ dại không hầu hết trên tay cô có lẽ là bởi đã va đụng hay ma sát với một sản phẩm công nghệ gì đó.- Ủa...sao vậy...sao bị vầy... Bản thân tròn mắt nhìn cô đầy lo lắng. - chẳng sao đâu...nãy rước cáo võng bị cấn cạnh cửa tủ á mà...mẹ sứt thuốc rồi...không sao đâu...tạt rát đề nghị thổi tí thôi... Cô Trang lắc đầu nhìn bản thân tỏ vẻ như chuyện chẳng xứng đáng quan tâm. - À...cẩn thận chứ...không biết cửa ngõ tủ để quá lâu bị dính bụi...có nhiễm trùng không ta... Mình quan sát vào lốt thương và bước đầu nói gỡ. - ko sao...bên trong cửa ngõ mà...cửa gỗ...với lại thoa thuốc rồi...nhỏ xíu á mà... Cô Trang cười cợt rồi khoan thai đặt tay lên bụng chú ý mông lung về phía ánh sáng mặt trời từ bên trên cao. Mình định hỏi thêm những lắm rồi thấy vậy thiết nghĩ chắc rằng là cô đang yêu cầu sự yên tĩnh với thư giản cho đầu óc đề xuất liền lập cập nằm lâu năm xuống quay lại và chẳng nói chẳng rằng dẫu vậy chỉ được một lúc khoảng chừng mươi phút bất động đậy thì mình lại bắt đầu cảm thấy khó chịu. Các bạn chắc cũng hiểu được cái cảm giác nằm gần người khác giới mà lại từng tất cả quan hệ đụng đụng xa nhấp lên xuống xa lơ cho nên việc mà thằng bé dại của bản thân thấy căng thẳng mệt mỏi và nóng giãy là điều cần yếu tránh khỏi cộng thêm việc nên đắp trên người cái đống thiết bị nóng hôi hổi có tác dụng mình như mong muốn kiệt sức. - Mẹ...trong kia có xống áo cho đàn ông không... Mình lần sản phẩm công nghệ hai ngồi dậy nhưng mà lại với một nguyên do trọn vẹn khác. - Áo thì không nhưng quần thì mấy cái...của bố My hôm trước để đó...có lấy về đâu...nhưng toàn quần đùi du ngoạn không thôi... Cô Trang vẫn tiếp tục là một thú vui nhẹ dành ình, tiếp đến nói chiếc giọng trầm trầm như ngái ngủ sẽ thiu thiu thì bị mình đánh thức dậy vậy. - Dạ... Mình gật đầu. Mình khẽ khàng chống tay xuống đất để mang thăng bằng vùng dậy rồi chẳng thèm nhìn lại phía sau nhưng mà thẳng bước đi về hướng cửa. - Duy...trong loại tủ hồng bên trên lầu á... Giờ cô Trang nói vọng trường đoản cú phía sau thời điểm mà mình đã bước qua ngưỡng cửa ngõ hoàn toàn. Đi vào nhà và cách theo nhịp lên trên cầu thang dẫn lên lầu, mình xuất hiện phòng tiếp đến bước vào thì ngay lập tức tức xung khắc đập vào mắt là không khí khá loáng đảng của căn phòng đậm tính chất phượt hay đúng hơn là một trong những căn chống với khá đầy đủ tiện nghi giống như một khách sạn thu nhỏ. Một cái giường mập trải ra hồng khôn cùng nhẹ nhàng, một cái bàn trang điểm và một cái tủ chứa đồ hồng giống như cô Trang nói. Chẳng cần suy nghĩ, mình bước lại mở cửa của cái bộ sưu tập thì y hệt như rằng chỉ thấy gồm vài đồ vật đồ phượt đúng kiểu du lịch thăm quan thám hiểm toàn quần là quần chứ hay nhiên chẳng gồm dư ra một cái áo như thế nào thật. Thôi kệ, có còn đỡ rộng không chứ cứ mang mấy thứ đồ vật bó chặt trên tín đồ như từ bây giờ thì vừa lạnh lại vừa tất cả lỗi với bạn dạng thân. Mình dỡ hết, cởi sạch sẽ tất cả để lấy một chiếc quần đùi nhỏ tuổi mặc vào kế tiếp đi xuống đơn vị lại gần nhà bếp rồi nhanh chóng tiếp bước ra bên ngoài sân sau. Vừa thò đầu ra khỏi cửa thì mình đã thấy cô Trang sẽ ngồi bên trên võng kháng chân xuống đất nhưng mà nói chuyện điện thoại với ai đó. Thấy vậy tôi cũng chẳng ước ao làm phiền cô bằng phương pháp lên tiếng có tác dụng gì. Khẽ tiến lại ngay gần võng, mình đặt đít ở lên thật nhẹ nhàng. Cô Trang thoáng biết khi cảm thấy chiếc võng bị ấn xuống phải liền quay ngang chú ý mình tươi cười rồi nhìn khắp lượt thân thể bản thân như mong hỏi mình đã kiếm được cái quần chấp thuận chưa. Cùng rồi như để trả lời cô, mình khẽ đồng ý khá vui vẻ. Ngồi nghe cô thì thầm hồi lâu mà cảm xúc hưng phấn được thể bắt buộc cứ sục sôi vào mình. Nghĩ ra chiêu thức nghịch phá, bản thân hạ fan đẩy ngay cạnh hai mông va vào phần đùi của cô ý đang trong tư thế ngồi lịch sự một mặt đong đưa kế tiếp lấy nhị chân quắc chặt cùng ôm hẳn phần eo của cô ấy thật rất mạnh tay vào háng mình. Mọi va chạm quá mẫn cảm cứ ập đến để cho thằng nhỏ dại mình cương cứng cùng dựng hẳn dậy từ lúc nào. Cô Trang đang triệu tập nghe điện thoại nên trước những hành vi quá bất ngờ của mình cô không biết phải làm những gì cả cơ mà chỉ quay mặt sang chú ý rồi bỗng nhiên trừng yêu thương khe khẽ. - Ừm...biết mà...em nhằm đó đi...không...không giải ngân cho vay được đâu...bữa chị coi qua rồi mà...ừm...từ từ... Vừa nói cô Trang vừa mang tay mân mê với xoa nhè nhẹ lên hai bắp chân mình siêu tình tứ. - thứ hai chị lên coi...ừm...à đang ra đi có việc...ừa...không ở dùng Gòn...ừm...vậy nha...pye em Cô Trang nói cấp tốc rồi chấm dứt cuộc hội thoại tương đối trống vắng. Cô Trang nói chấm dứt thì đột nhiên nghĩ ngợi đề nghị liền dùng điện thoại gửi một tin nhắn đến ai đó rồi khẽ bấm tắt ngừng xuôi new quay sang quan sát mình cười tít. - Ủa...nãy nóng quá tuyệt sao dạ...không mang áo vô...lạnh bụng sao con... Cô Trang chú ý mình tỏ ý quan tiền tâm. - Thui...nóng lắm...mặc quần được rồi...hì...áo nóng... Mình không đồng ý thở dài bao gồm đôi chút khó chịu mà có lẽ là ai cũng hiểu do sao. - Trời...nhìn nè...không tất cả bận sịp hả...hư... Cô Trang chỉ tay vào phần quần bị cơi phồng lên vì chưng thằng nhỏ dại của bản thân đang kính chào cờ nhưng mà nói như than vãn. - Kệ nhỏ đi... Bản thân nhăn trán đầy lém lỉnh. - Kệ...bỏ chân ra ẹ ở xuống đã...mỏi eo...mỏi hông vượt nè... Cô Trang cười khì khì xoa nhẹ vào nhị chân mình. - Hông...năn nỉ đi...con new thả... Mình khước từ rồi làm mẫu mặt như mong muốn nói rằng hồ hết thứ đâu có dễ ợt đến vậy. - Ừa...năn nỉ Duy của chị em ha...bỏ ra đi con...ha...bỏ đi... Cô Trang vừa nói vừa vỗ nhè nhẹ vào phía hai bên bắp dế của bản thân mình liên tùng tục trông khôn xiết mắc cười. Mình ban sơ còn ý muốn đùa thêm nhiều hơn nữa nữa nhưng vì chưng thấy cô cứ tội tội sao đó cần đành cười lớn sau đó từ từ bỏ kéo nhị chân ra khỏi người cô rồi dịch fan sang mặt để cô nằm xuống. - Vậy là mai mới về đúng không... Cô Trang ngước đầu lên nhìn mình hỏi sau khi đã yên vị body trên võng. - Dạ...nãy con gọi năng lượng điện nói Dì rồi... Mình chấp nhận với góc nhìn nhìn lơ đãng. - Ừm...vậy cho những người nhà nhỏ đỡ lo... Cô Trang gật gù đồng ý với cách làm của mình. - Ừm...con biết mà...lần trước để Dì đi kiếm...Dì la vượt trời... Bản thân nói tiếp. - Ừa...nãy bà bầu quên mất...cái chuyện hôm bữa...cái con bé xíu mà nhìn thấy...ừ...thấy bà bầu con mình sinh hoạt sân sau nhà bé á...bây giờ thấy người mẹ là chị em nuôi của con...không biết tất cả sao ko nhỉ... Cô Trang nhoài người dậy ngồi thẳng quan sát mình đầy lo lắng. - không sao đâu...nó cũng chẳng xem xét đâu... Mình khước từ tỏ vẻ đến cô thấy đừng bàn cho tới chuyện không đâu. Nói cứng là gắng chứ cho tận lúc nằm bên trên võng lúc ấy mình vẫn chưa hề khẳng định được cái fan nhìn trộm bầy mình lúc đầu là ai nữa, cũng lo lắng chứ chẳng đùa. - Ừm...sợ độc nhất là chiếc chỗ kia thôi... Cô Trang lại từ từ nằm xuống sau khoản thời gian nghe câu vấn đáp của mình. - Lo gì nữa...cứ bàn sao là làm cho vậy thui...mẹ...con nằm tầm thường đầu nha... Bản thân ngồi dậy sau khi cô đã nằm và cắm môi loại xin xỏ. - Ừa...xoay lại đây...nè... Cô Trang chấp nhận sau kia nhích fan sang mặt để mình có chỗ nằm thoải mái nhất. Cô Trang thì nằm ngửa lưng lót gối kê đầu chú ý lên bầu trời trong xanh cao vời vợi còn bản thân thì cũng thế nhưng tất cả khác là trong tư thế nghiêng và chiếc mình chú ý là mặt cùng cổ của cô mà lại thôi. - chiếc nền này mát thật... Mình nhìn cô mà nói chuyện khe khẽ. - Ừm...tại tất cả bóng cây bắt buộc trưa với chiều nó ẩm nhẹ á...mát lắm... Cô Trang vẫn tiếp tục nhìn lên trời nói như bao gồm lệ. - Ừm...con nhưng được nằm cả ngày ở đây con cũng nằm...mát rượi... Bản thân cười, nói vào sự đủng đỉnh của đầu óc. - Ừa...hic...mẹ ảm đạm ngủ quá trời... Cô Trang nhàn hạ quay lịch sự phía mình rồi nhắm đôi mắt lại như muốn tìm một góc về tối cho song mắt. - Ngủ đi...con canh cho... Mình nói nhỏ tuổi với cô như sợ ai kia nghe thấy. - Canh gì... Cô Trang nhàn rỗi mở đôi mắt ra nhìn mình đầy ẩn ý. Một mặt mắt của cô ý bị vài ba lọng tóc hư đốn víu xuống đậy mất càng làm tạo thêm sự thu hút và thu hút của khoảng sâu hóa học chứa trong tim hồn cô, khiến cho mình như bị hút vào và kích thích hợp đến mẫu độ khó khăn cưỡng.Mình không đủ can đảm nhìn thêm vào đôi mắt ấy cơ mà chỉ bâng quơ chú ý xuống bên dưới phần hông nơi tiếp xúc của tất cả hai nhưng mà nói nho nhỏ. - Thú dữ... Mình thì thầm vào tai cô. - Trời...tưởng tượng quá...mẹ ở tí...khoảng ngay gần 3h lay chị em nha...ngủ quên thì kêu bà bầu dậy...võng này êm quá...buồn ngủ... Cô Trang lỏng lẻo khép đôi mi lại nhưng mà nhắn nhủ cùng với mình. - Dạ... Mình gật đầu nhẹ hứa hẹn chắc. Mình rảnh xoay fan nằm ngửa ra nhằm khỏi phải đương đầu với cô trong tư thế nghiêng vì như thế rất túng thiếu hơi và cũng xấu hổ ngùng nữa. Nhích hơi khó do mình cố gắng ít cử hễ nhất hoàn toàn có thể để loại võng ngoài lắc lư phá giấc ngủ của cô thì ko hay. Nằm mong được chừng 10, 15 phút thì ban đầu thấy chán vì chưng chẳng biết làm những gì cả, leo xuống thì không xong mà ngồi dậy cũng không được. Vốn là bản thân tính kiếm cái điện thoại mà bấm nháy cho "qua ngày đoạn tháng" nhưng vì chưng đã quên mất trong túi quần cơ mà quần mình ngơi nghỉ đâu chúng ta cũng biết rồi đó, ngay trên chống của tòa nhà chứ đâu.Về phần ngồi dậy là lúc chợt thấy cái điện thoại thông minh của cô Trang đang đặt trên đôi dép lê gót dày ngay bên dưới chân cả nhị chắc có lẽ rằng cô sợ ngủ bị cấn nhưng lại mình thì lại với ko tới vì hiện thời mà đứng lên thì cô Trang sẽ tỉnh giấc mất. Giờ đồng hồ thở của cô số đông lắm và gương mặt cô cũng thế, nó lặng thinh và nhẹ nhàng đến mẫu độ như một bạn đã ngủ tự thời trước chứ không hẳn vừa say giấc hơn mươi phút. Khẽ gửi tay quý phái ngang, bản thân vòng tay lên trên mặt đầu gối, cảm hứng cứ như mình đã là người bọn ông của đời cô, là người luôn luôn che chở và mang về hạnh phúc. Không...nhưng không phải thế, mình đùng một phát nghĩ đến mình là ai, là gì trong cuộc sống thường ngày của cô. Bản thân thấy nhỏ tuổi bé cùng non đần hết cỡ. Một làn gió nhẹ mát giá buốt khẽ thổi qua sở hữu theo một chút ít tàn dư của bóng râm trong máu trời buổi trưa để lôi mình thoát ra khỏi những suy nghĩ vụn ngây ngô không lối thoát. Chắc rằng mình là gió, là cơn gió nhẹ khẽ thổi qua cuộc đời cô. Cơn gió đưa về cái ko khí lạnh giá và tươi trẻ mang đến với cuộc sống đang như 1 trong các buổi trưa hè im re của cô và rồi sau cuối sẽ khẽ khàng mang đi tất cả hầu như kí ức về nó, về khoảng thời gian nó vẫn sống như trước đó chưa từng tồn tại. Nhoáng chút bi thảm nhưng mình sẽ nỗ lực và buộc phải như thế. Mình cứ nằm kia với những quan tâm đến vẩn vơ trong dòng không khí mát rét đang che phủ rồi nhẹ nhàng khép bờ mi cùng ngủ quên tự thời gian nào không hay. Một tiếng đụng lạ khẽ thức tỉnh mình, khiến cho mình choàng mở mắt. Chú ý í ới bao phủ vẫn là một trong những khung cảnh yên lặng y như thời điểm nãy, có lẽ tai tôi chỉ là bất giác nghe thấy một thứ âm thanh lạc nhịp nào kia thôi mà. Từ nhủ với bản thân, mình lặng chú ý về thứ ánh nắng vàng vơi gần bức tường. Rồi lại quay đầu sang chú ý người thiếu nữ ngay kế bên, cô Trang vẫn ngủ, vẫn luôn là cái nét phương diện không ý thức cùng hiều dịu đến lạ với giờ thở khe khẽ theo nhịp xa vắng. Khá nhón người nhưng vẫn cố kỉnh giữ cho loại võng không nhiều rung rinh nhất, bản thân liếc nhìn cái đồng hồ thời trang điện tử được thiết lập mờ ở chính sách nghỉ trên điện thoại thông minh của cô, đã và đang gần 3h 15 vậy tức là mình bỗng mắt mới này mà đã rộng một tiếng rưỡi đồng hồ thời trang rồi còn gì. Thở nhiều năm với cặp mắt chậm chạp đầy mệt mỏi vì ngoài ra cơ thể và chất xám mình vẫn đang mong thả lỏng cơ mà ngủ tiếp, mình chậc miệng thành tiếng một chiếc rõ kêu hình dạng muốn thức tỉnh cô dậy thật thoải mái và tự nhiên như cái biện pháp mà mình vừa dậy đấy thôi. Vẫn chẳng có động tĩnh gì, quái, cô ngủ say đến gắng cơ à. Bất chợt, bản thân nhoẻn mồm cười vì một ý nghĩ có phần tối mù đột nhiên lườn lờ trong đầu. Mình dịu nhàng chuyển cánh tay bắt buộc xuống lớp giữa háng chân của cô ý mà chính xác là phần bụng dưới vì cô đã nằm nghiêng bạn sang bên và lại còn bó hờ gối phải chẳng thể thuận lợi tiếp xúc cùng với phần háng cầm cố đâu.


Bạn đang xem: Dì tôi là một teen girl


Xem thêm: Tình Yêu Nào Phải Trò Chơi

Vào cái không khí im ắng ko tiếng động, bản thân khẽ luồn tay vào lớp quần vải thun của cô ấy và rồi. Cùng rồi...*chớp chớp*...