Ngõ nhỏ âm u thưa thớt, ở ngoài đường náo sức nóng phồn hoa, gợi lên trong lòng Lý Nguyên Mẫn một cảm giác ngột ngạt, hoang đường khó nói yêu cầu lời. Người đàn ông cần sử dụng sức ép chặt song môi y, dòng lưỡi của hắn đột nhập vào lãnh địa, cuốn lấy mẫu lưỡi mượt mại, nhâm nhi nước bọt từ y, rồi trong nháy mắt ép nát sự dữ thế chủ động của y thành bột mịn. Cả thân thể y run rẩy, hơi thở dần hy vọng manh, chỉ còn biết xuôi theo nhịp điệu của hắn. Chắc rằng là cảm thấy được y mất sức, Nghê Liệt bắt đầu lưu luyến buông y ra, mà lại cánh tay vẫn ôm chặt vòng eo fan nọ, để y chớ xụi lơ trên đất. Hắn mỉm mỉm cười đầy lưu luyến, áp trán mình lên trán y, ngắm nhìn hai con mắt ướt át, nhuộm đẫm đường nét xuân xanh dạt dào của fan ấy mà rằng: "Sợ ta mua những thứ rác rến rưởi ấy ư? khả năng giường chiếu của ngươi lợi hại như vậy, ta phải gì phải xem mấy thiết bị vật chết kia." Lý Nguyên Mẫn vẫn thở hổn hển, lồng ngực mỏng mảnh manh cứ chập trùng, sắc đẹp hồng bên trên má càng đượm, tương tự như một đóa hồng mai trên tuyết, tươi vui biết bao.


Bạn đang xem: Ta mang thai con của phản tướng kiếp trước

Nghê Liệt thấy y bởi thế thì rộn rực cả người, rủa thì thầm một tiếng, lại ôm tín đồ ta thật chặt, "Ngoan ngoãn uống thuốc, chóng vánh khỏe lại. Mẫu thân thô mục lâu năm của ông phía trên còn chờ cưng mang đến tưới đấy!" Hắn vừa nói xong, lại thấy dung nhan mặt bạn nọ chợt sa sầm. Trong tâm hắn vẫn tồn tại chan đựng dư vị nồng hậu ban nãy, đề xuất thấy y bởi vậy thì ko vui, bèn cau mày, vươn tay mơn trớn song môi ẩm ướt của y, "Sao thế, sẽ yên đang lành lại xụ khía cạnh mất rồi?" Lý Nguyên Mẫn lắc đầu, y lần chần cúi đầu một lúc rồi lại ngước lên, hai con mắt đen huyền như mực quan sát thẳng vào Nghê Liệt. Có lẽ là do vừa mới được người ta âu yếm, khóe mắt cũng hồng hồng. "Kiếp trước, tín đồ được sủng ái tốt nhất trong hậu cung của ngươi là ai?" Nghê Liệt duy nhất thời bối rối, ngạc nhiên nhìn y. Lý Nguyên Mẫn choạng một ngón tay, mân mê phần nhiều hoa văn hình mây cong cong bên trên thắt lưng hắn, giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Sau này... Lúc ngươi ngồi lên ngai rồng vàng, ta cũng sẽ giống tựa như các người thiếu nữ đó, được ngươi đuc rút nuôi trong hậu cung, gồm đúng không?"
Ánh mắt Nghê Liệt dần lạnh, yết hầu động đậy, hồi lâu bắt đầu nói: "Ngươi khác với tất cả lũ họ." Lý Nguyên Mẫn yên lặng một lúc, lại hỏi: "Các cô bé ấy... Tất cả ai cute hơn ta chăng?" Đôi đôi mắt Nghê Liệt híp lại, kế tiếp trả lời y: "Đương nhiên là không." "Ồ." Lý Nguyên Mẫn suy tứ một thời điểm rồi gật đầu, mỉm cười khẽ: "Vậy thì và đúng là không giống như nhau rồi." Y thanh thanh thở ra một hơi, trong khi vừa buông quăng quật một gánh nặng, khóe đôi mắt ngậm ý cười, lại nhón chân hôn vơi lên môi hắn. Trong giây lát bóc tách ra, lại mỉm cười đáp: "Ta sẽ nỗ lực tĩnh dưỡng, nhanh chóng khỏe lại." Câu nói tất cả phần bông đùa ẩn ý ấy lại không khiến trái tim Nghê Liệt lay động, trái lại, ánh nhìn hắn mau chóng trở yêu cầu lạnh lẽo. Lý Nguyên Mẫn cúi đầu, vuốt lại vạt áo sẽ nhàu nhĩ, rồi đeo lại mặt nạ, dợm cách về phía con đường phố rộng lớn bên ngoài. Nghê Liệt đứng sững ở kia một dịp lâu, rồi cũng nối gót theo y. Một lần nữa hòa tâm hồn vào khung cảnh tươi vui rộn rã của chợ đêm, trong khi tâm tình của Lý Nguyên Mẫn đã vô cùng tốt, thậm chí còn còn thu hút Nghê Liệt đi không còn quầy sản phẩm này mang đến quầy khác, tải những món đồ nho bé dại thú vị, thậm chí còn vì để bớt một, hai đồng xu tiền mà còn đứng trả giá chỉ thật lâu. Nom y vui tươi hoạt bát như một đứa trẻ, còn đâu dáng vẻ đau khổ khi vừa đến. Mà lại còn mặt mũi Nghê Liệt, kẻ đi sau sống lưng y, thì lại rất là âm trầm. *** Đêm khuya, vạn thiết bị lặng thinh, bức mành rủ xuống, Lý Nguyên Mẫn ở nghiêng trên giường, nhắm mắt, nhưng lại không ngủ. Thốt nhiên một tiếng gió khỏe khoắn vang lên, tất cả người đột nhiên vén rèm cách vào, Lý Nguyên Mẫn mở mắt, ngước nhìn, thấy một người đàn ông sẽ đứng trước giường, vẻ mặt rất là nặng vật nài tăm tối. Bên dưới ánh nến leo lét, Lý Nguyên Mẫn nom chẳng phải bất ngờ, ngoài ra cuộc viếng thăm này đã nằm trong dự đoán của y. Y quay tín đồ về phía hắn rồi cười siêu khẽ. Dáng vóc thản nhiên như ko này của y khiến cho người bọn ông tức giận, hắn lập tức nhào lên giường, lấy tay nâng cằm Lý Nguyên Mẫn rồi hung hăng ngậm chặt song môi y. Hô hấp của hai người đan tải vào nhau, thân môi răng là mùi huyết tanh nồng. Nghê Liệt buông y ra, trong trơn đêm, hai bé ngươi của hắn ánh lên sắc lạnh, tương tự như một bé sói cô độc. Hắn nói: "Lý Nguyên Mẫn, ta mang lại ngươi thời cơ cuối cùng. Ở mặt ta, ngươi ước ao tùy hứng, hồ thiết bị thế nào cũng được, thậm chí là được nước làm cho tới cũng không sao. Mà lại ta không cho phép ngươi quen thói phỉnh phờ ấy, mặc dù chỉ một ít cũng ko được!" Lồng ngực Lý Nguyên Mẫn phập phồng, góc nhìn lấp lánh như sao sa, song môi mềm hé mở, dáng vẻ khiêm nhường, ngoan ngoãn đáp: "Ta hiểu rồi." "Ngươi ko hiểu!" Ánh mắt Nghê Liệt hừng hực lửa giận, trái tim hắn căng lên vì bạo ngược, nhưng mà lại quan trọng trút lên trên người trước mặt. Hắn ko biết làm thế nào để cơn thịnh nộ trong tâm dịu đi, phải cứ uất ức xao đụng mãi, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi, nói: "Kiếp trước ông đây không ăn nằm cùng với con đàn bà làm sao hết! hai đời bị tiêu diệt tiệt của ông này chỉ có 1 mình ngươi!" "Có biết chưa?" Khuôn khía cạnh hắn đanh lại, ánh nhìn đỏ ngầu như La Sát: "Nếu đã sexy nóng bỏng được ta, thì ngươi cũng đừng hòng chạy. Quăng quật quách mẫu mặt nạ điêu trá của ngươi đi. Trước mặt ta, mặc dù ngươi tất cả giở thói tiểu người đời xảo cũng được, ông phía trên nhường ngươi hết, hiểu chưa?!" Ánh nến xa xăm, trong phòng chỉ với lại tiếng hít thở của nhì người. Lý Nguyên Mẫn thở hổn hển, một lúc lâu sau, y đủng đỉnh nhỏm dậy, nâng tay sờ soạng khuôn mặt đang giận dữ đến xứng đáng sợ, rồi đàng hoàng đặt tay lên lồng ngực trẻ trung và tràn đầy năng lượng của hắn, tiếp đến đẩy vơi một cái, chẳng cần tốn nhiều công sức đã khiến người đàn ông cao khổng lồ cường tráng kia bửa ra giường. Y cúi đầu hôn môi hắn, giây lát môi tránh môi, y chú ý sâu vào đôi mắt tối om của fan nọ, êm ả nói: "Ta hiểu rồi." sau đó lại liên tiếp dán lên môi hắn, thanh thanh mơn trớn, tóc black xõa xuống, lành lạnh, sở hữu theo hương thơm hương khung hình mềm mại, giống như một tấm lưới vô hình dung quấn chặt rước người đàn ông bên dưới thân, quán triệt hắn kị thoát. Bàn tay ấm áp mảnh khảnh của y vỗ về đôi gò má của người bầy ông theo một bí quyết đầy êm ái, tiếp đến đùa bỡn hầu kết của hắn, rồi từ từ trượt xuống. Trái tim Nghê Liệt đập thình thịch, hắn nuốt ực một tiếng, vào đầu như bao gồm lửa thiêu, nó đốt sạch lý trí đơn lẻ còn còn sót lại của hắn. Hắn nỗ lực khống chế đối phương, tìm lại quyền công ty động, dẫu vậy theo từng loại ve vuốt của bạn đẹp, bắp thịt khắp tín đồ hắn run rẩy, gần như ý nghĩ về đều đổi mới mất. Lý Nguyên Mẫn nhìn vóc dáng đê mê của hắn, đầu óc lại cực kỳ bình tĩnh, nghĩ về thầm, y ko đoán sai, người lũ ông này quả thực đã phát sinh tình cảm cùng với mình! Gã đàn ông oai phong hùng to gan lớn mật này đây, dẫu cho trọng điểm tư bí mật đáo, thủ đoạn hung ác quỷ quyệt đến mấy, nhưng tại một phương diện nào này lại ngây ngô vô cùng. Điều này khiến Lý Nguyên Mẫn vừa bất ngờ, khó tin, vừa mừng rỡ. Nhờ bao gồm thân thể này, nhờ gồm khuôn phương diện này, y vẫn lọt vào mắt xanh của tên Diêm La vào kiếp trước. Y sẽ không tự đa tình mà lại đi đong đếm tình yêu của kẻ ấy sâu dày bao nhiêu, nhưng lại y biết mình có thể khuấy động trung ương tình của hắn —— vậy nên là đủ rồi. Suốt hai đời, y làm cho một bé rối, làm cho một thứ đồ dùng chơi, là giết thịt cá trên thớt cho tất cả những người ta chà đạp, vậy là đầy đủ lắm rồi. Kiếp này, vị A Liệt của y, vì cả chính y nữa, dù là phải cắn nát răng nanh y cũng đề nghị liều thân một lần! Đôi tay y khắc chế hắn, lửa lòng mỗi lúc càng dâng, y hy vọng gào thét thật to cho thỏa, nhưng mà chỉ có thể gắt gao kìm nén; tuy trong lòng y mâu thuẫn là vậy, tuy thế đầu mày cuối mắt lại chất cất nồng nàn, loại lưỡi vươn ra, mềm mại, rét bỏng, tinh nghịch, dữ thế chủ động trao thân mang đến đối phương.

Xem thêm: Quillen Tà Linh Ma Đao Mùa 20 Full Hiệu Ứng Icon, Siêu Khuyến Mại Trang Phục Quillen Tà Linh Ma Đao

Số đông mê loàn trong buồng bị bịt giấu sau tầng tấm che lụa, phải rất rất lâu sau đó, một tiếng gầm nhẹ nam tính vang lên, các tiếng rượu cồn vụn vặt bên trên giường mới dần thưa.